Showing posts with label -Tản Mạn. Show all posts
Showing posts with label -Tản Mạn. Show all posts

Sunday, January 31, 2021

GỎI XOÀI CÁ SẶC

Tản mạn

(LỜI TỎ TÌNH CUỐI NĂM)


Hà Bá thân yêu,

Đêm qua, về đến thiên đình, vừa nhớ em, vừa đói bụng, anh liền hí hửng mang hộp “gỏi xoài cá sặc” đổ ra đĩa, rót một ly rượu sương mai, với hy vọng sẽ được tận hưởng tình yêu của em “cài đặt” vào món ăn, mà em dặn đi dặn lại là phải nhớ mang zìa hưởng...tất niên. 



Anh nằm dài trên mây, hớp một ly rượu nồng, tưởng tượng đến đôi môi nồng ấm của em, và trịnh trọng gắp một miếng, nhẹ nhàng đưa vào miệng...  


Phản xạ tự nhiên là mặt anh nhăn lại (như Tôn Ngộ Không ăn ớt) vì nó chua ơi là chua.  Nhưng lòng tự nhủ: chắc tại em ghen với mụ Thổ Địa, nên bỏ hơi nhiều giấm.  Cũng không sao, trong cái chua chát đó cũng là mùi vị của...tình yêu mà.  


Hớp thêm một ngụm rượu thì cái vị chua cũng loãng dần.  Phải công nhận là vị chua của xoài, vị chát của rượu, và vị tanh của cá sặc..., đã thể hiện đúng tình yêu cuối đời Thiên Lôi anh: “bỏ thì thương, vương thì tội”. 


Có lẽ tình yêu quá “bén nhọn” em dành cho anh, nên sau khi cắn một miếng cá sặc, thì 2 cái xương như 2 cái kim đâm vào nướu của anh, làm cho miệng anh cứ há ra, không dám nhai, vì sợ chúng sẽ lún sâu thêm như tình yêu cuối đời.  Thế là anh lại phải thò tay vào miệng gỡ chúng ra.  


Đúng là “bỏ thì thương, vương thì tội”, anh tiếp tục ăn tiếp món gỏi mà em nhắc đi nhắc lại là "loại cá sặc một nắng 2 sương"; vừa nhai mà nước mắt dưng dưng, thương em thì ít, mà thương cái miệng mình thì nhiều,  lâu lâu lại thò tay vào miệng móc ra một cái "nắng" và hai cái...“xương” rồi tự nhủ đó là tình “thương” của Hà Bá dành cho Thiên Lôi:

 


Anh tự an ủi mình rằng, có lẽ em muốn đền ơn anh vì một cái xương sườn mà Chúa đã bẻ ra từ hông anh để nặn nên em, nên bây giờ em cố tình trả lại cho anh bằng những chiếc xương cá sặc.  🌝😄


Sáng dây, nhận được tin nhắn từ dưới trần: “Hôm qua anh ăn gỏi cá sặc một nắng hai sương" có ngon không?”


Không biết nói gì, anh trả lời:


“Cám ơn gỏi cá của em,

Anh đã ăn hết, vẫn thèm mùi...em.”


Chả biết mùi gì, hình như là mùi… “cá sặc”:


Cá sặc một nắng hai sương,

Vừa ăn, vừa nhớ, vừa thương em thật nhiều.

-Liều!


Thiên Đình cận tết Tân Sửu,

Thiên Lôi.

















Friday, April 20, 2018

NỢ CỨT (Phạm Thế Việt)

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Ngày đó hợp tác xã ra một chiến dịch thu gom phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không đóng đủ thì bị cắt gạo. Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội loài người. Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Người người, nhà nhà mua xi măng mua gạch về xây cầu tiêu. Cầu tiêu phải làm bằng xi măng thì cứt mới không bị phân huỷ, chứ ỉa xuống đất vài ngày là bọ hung ăn hết, lấy gì mà đóng cho nhà nước. Vậy nên, cái cầu tiêu quan trọng hơn cái nhà. Chuyện ỉa đái lúc này cũng cực kỳ quan trọng, dù ai đó có bị tào tháo rượt ở đâu thì cũng phải nhanh nhanh ba chân bốn cẳng chạy thẳng về cầu tiêu nhà mình mà giải quyết chứ để mất đi một cục là mất đi lon gạo chứ chẳng chơi. Nhiều người đi làm ngoài đồng, ngày trước, khi mắc ỉa thì chạy vô bờ, vô bụi làm đại cho xong, nhưng bây giờ, làm như vậy có mà đói chết. Vậy nên, phải tìm cách, có người làm đại vào bao ni lông, có người cuộn trong lá chuối, có người cẩn thận hơn đi vào trong cái càmèn đựng cơm để mang về cho an toàn mà đổ xuống cầu. Có nhiều chuyện dở khóc dở cười trong chiến dịch này lắm, ai sống thời đó chắc biết. Khi chiến dịch ra đời thì cũng là lúc không biết bao nhiêu con chó phải chết. Chó chết vì đói, cơm khoai đã không có ăn, đến cục cứt cũng bị nhà nước dành mất thì lấy gì mà sống. Nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, cố gắng lắm không để thất thoát cục nào, vậy mà đến tháng vẫn không đủ cân nộp, má tôi sai anh em chúng tôi đi tìm đá sỏi bỏ vào cho đủ. Khi mang lên cân người ta kiểm tra và phát hiện nhà tôi gian lận nên lập biên bản và làm kiểm điểm. Họ còn ghi rõ ràng trong biên bản gian lận như thế nào, có bao nhiêu cục cứt và bao nhiêu cục đá sỏi. Quả đúng không sai, cái đời người nông dân u tối làm sao mà lừa được mấy ông nhà nước, mấy ông tinh vi vô cùng. Kết quả là nhà tôi bị cấm không cho nhận gạo một tháng. Trong một buổi họp người ta đưa tên má tôi ra kiểm điểm trước dân về việc gian lận lấy đá sỏi trộn với cứt để nộp cho nhà nước. Họ không cho má tôi phân bua gì hết. Nhưng không đành lòng nhìn cảnh con đói, bà đứng dậy thẳng thừng, dứt khoát. Bà nói: Việc tôi làm gian lận tôi chịu trách nhiệm trước toàn thể mọi người, nhưng các người nhìn đi thì cũng phải nhìn lại, nhìn ngược thì cũng phải nhìn xuôi, các người có nhìn vào nhà tôi không, nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, tôi thì suốt ngày đi làm ngoài hợp tác xã, có cục nào tôi đã ỉa ngoài hợp tác xã hết rồi, còn con tôi ở nhà, nó là con nít nó ăn bao nhiêu, ỉa bao nhiêu, nó ỉa ra cục nào chó lủm cục đó thì lấy đâu đủ cứt để mà nộp cho mấy ông. Vậy mà bây giờ mấy ông kiểm điểm tôi, cắt gạo thì lấy gì tôi nuôi con, lấy gì ăn để mà ỉa mà đem cứt nộp cho mấy ông. Nói gì thì nói, la gì thì la, nhà tôi vẫn bị cắt gạo tháng đó. Không còn gì khốn nạn hơn thế. Nói thiệt, đến bây giờ trong hồ sơ giấy tờ ở kho lưu trữ quốc gia thì nhà tôi vẫn còn một món nợ lớn với nhà nước mà không thể nào trả nổi, đó là nợ cứt.
( Phạm Thế Việt )

Wednesday, March 28, 2018

CẮT CỎ

Giáp sang Mỹ được hai năm.

Giáp đi một mình vì vợ bỏ sau lần thăm nuôi đầu tiên. Giáp nghĩ thật chính xác, nếu muốn có chút đỉnh tiền dưỡng già cuộc đời ở Việt Nam, không gì bằng cố đi làm và tiết kiệm.

Giáp thuê phòng ở chung với gia đình người bạn. Chiếc xe truck có mui với ổ khóa chắc chắn, chứa một máy cắt cỏ, một máy tỉa cành cây và một máy thổi hơi cầm tay. Giá tất cả ba cái máy khoảng một trăm Mỹ kim, sau mấy lần chọn lựa ở chợ trời. Hôm ra nghề, Giáp đến gõ cửa nhiều nhà có sân cỏ trên con đường kéo dài chừng hai miles. Kết quả thật không ngờ, ba nhà Mỹ trắng, một nhà thờ Tin Lành, hai nhà người Ý và một của bà Việt Nam.
Hợp đồng hai tuần cắt cỏ một lần, Giáp sắp xếp lịch trình xen kẽ nên tuần nào cũng có việc làm, thay vì tập thể dục như những người bản xứ dắt chó, hoặc mang mắt kiếng chạy bộ bên lề đường, mồ hôi nhễ nhại.

Muốn giữ chữ tín để làm ăn lâu dài, Giáp điều chỉnh độ cao, đẩy xe với tốc độ vừa phải, cắt tỉa và hốt sạch cỏ chung quanh, nên chủ nhà nào cũng hài lòng với sân trước vườn sau thoáng đẹp.

Trung bình mỗi tháng Giáp kiếm được ba trăm đồng về công việc cắt cỏ, đủ trả tiền phòng và thực phẩm. Riêng tiền lương làm hãng thì để dành.

Lần đầu tiên đến cắt cỏ nhà người đàn bà Việt Nam, Giáp được biết sơ qua lý lịch: Võ Thúy Phượng, khoảng 40 tuổi, sống với người con trai đang học Dược.   Khi người chồng ở California bảo lãnh 2 mẹ con bà sang Mỹ thì ổng liền đề nghị chia tay ngay tại sân bay Los Angeles, vì ổng lỡ có 2 đứa con khác với bà vợ kế.   Bà đồng ý chia tay, và từ chối nhận số tiền “bán chồng”.

Bà Phượng sang tiểu bang này, theo lời hướng dẫn của một người thân. Bà làm việc tất bật, xong việc hãng, bà chui vào nhà hàng rửa chén, cố làm ra tiền để nuôi thằng con trai ăn học...

Hôm đầu tiên đến cắt cỏ, nhìn thấy Phượng có nhan sắc, rực rỡ lúc “hoàng hôn”, Giáp lại xúc động, tình nguyện làm giúp Phượng những việc như cắt tỉa sửa lại vài nhánh cây, chậu bông, hàng rào. Giáp cũng được bù đắp những thức ăn tuyệt vời, nào chả giò, phở, nào bún bò Huế do chính tay Phượng nấu. Phượng và Tuấn, con trai của Phượng, dành cho Giáp những tình cảm đặc biệt .

Thế rồi, một chuyện xảy đến ngoài sự mơ ước của Giáp, sau khi cùng Phượng lái xe đưa Tuấn ra sân bay về thăm ông bà ngoại ở Việt Nam nhân lúc nghỉ hè, Phượng kề tai nói nhỏ với Giáp:
“Anh đưa XE anh vào GARAGE của em đi!”

Những cơn mưa đổ xuống hai vùng đất hạn hán từ lâu, những điếu thơm lừng của người cai thuốc hút trở lại, trời đất bị bỏ bơ vơ. Đêm ấy, Giáp đánh thức Phượng nhiều lần, mà lần nào cũng hấp tấp vụng về, như lúc đưa xe TRUCK vào GARAGE tương đối nhỏ hẹp nhà Phượng.

Giáp siêng năng kỳ lạ, không như hợp đồng lúc ban đầu là hai tuần cắt cỏ một lần, Giáp lại cắt hàng tuần, có khi mỗi tuần cắt hai ba bận.

Thế rồi, tuần trước, Giáp nhận được thư của Phượng để trên bàn trước khi đi làm:

Kansas City, ngày...
Anh Giáp quý mến!
Phượng suy nghĩ nhiều lần mới viết thư này. Anh và Phượng đều xấp xỉ ngũ tuần rồi. Vả lại, anh thấy đó, em làm hai job... chúng ta nên giữ hợp đồng hai tuần “cắt cỏ” một lần, khỏe thì thỉnh thoảng một tuần một lần thôi. Tuần rồi anh “tỉa” tới ba lần, cỏ nào mọc cho kịp để anh cắt? Phượng mong anh coi lại cái máy cắt cỏ, nó quá cũ vì mua ở chợ trời.  Em nói ít, mong anh hiểu nhiều, anh nhé!
Phượng.

Giáp bật lửa châm thuốc, nhả những vòng khói tròn lung linh đuổi nhau bay lên trần. Người bạn chủ nhà bước ra nhìn thấy Giáp, ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, tối nay cuối tuần không cắt cỏ cho bà Phượng sao?
Giáp hớp một ngụm cà phê rồi đáp:
- Bả nói cỏ mọc không kịp cho tao cắt.
Nghe trả lời vậy, người bạn đưa hai tay lên trời:
- Thầy chạy ông rồi!
(Của thiên “hạ”, không phải của thiên “lôi”)

Friday, November 3, 2017

THẰNG ĐỂU ("Thiên Lôi")

Nếu nói về “đểu”, không ai bằng đương kim Tổng Thống Nga Vladimir Putin.

Để trấn an lòng dân bất mãn trong nước, Putin đã tìm cách gây xáo trộn trên thế giới, như cưỡng chiếm Crimea của Ukraine, xâm lăng Georgia, xua quân vào Chechnya và Syria, cung cấp kỹ thuật cho Bắc Hàn chế tạo vũ khí nguyên tử..., và mới đây nhất, là tìm cách lũng đoạn nền chính trị Mỹ bằng cách phá hoại cuộc bầu cử tổng thống của nước này. (Putin takes credit for President Trump's victory in the 2016 election).


Putin sinh ngày 7 tháng 10 năm 1952, là con của một thủy thủ trong quân đội Sô Viết, mẹ của Putin là một công nhân trong nhà máy đóng tầu.  


Hồi nhỏ, Putin có đến trường, nhưng chưa xong sơ cấp thì bỏ học đề theo nghề chài lưới.


Nhờ biết chút ít về máy móc, Putin mở một xưởng sửa tàu, nhưng không khấm khá, vì bao nhiêu tiền làm được đều nướng vào sòng bài; đôi khi hên ăn được chút đỉnh, hắn dùng tiền để kết bè, kết đảng, và được những kẻ theo đóm ăn tàn nịnh bợ, giới thiệu hắn vào con đường chính trị.



Ban đầu Putin được giao nhiệm vụ làm điềm chỉ viên cho cơ quan tình báo KGB; sau đó, nhờ một mụ bồi bút tán dương

hắn là “nhân tài đất Nga”, hắn được cử làm Thủ Tướng trong chính quyền Liên Bang Nga.  Năm 1999, sau khi Nga bị khủng hoảng chính trị trầm trong, Tổng Thống Boris Yeltsin, vì mê uống rượu Vodka, đã từ chức, Putin lên thay thế.


Nhờ cuộc xung đột Nga-Chechnya mà Putin đã nhanh chóng nổi tiếng như cồn; rồi sau khi những đàn em của mình giành được nghị viện, Putin chính thức trở thành Tổng Thống Nga, thời hậu Sô Viết, cho nhiệm kỳ pháp định là 4 năm.  Trong thời gian này, hắn chẳng làm gì cả, chỉ tìm cách phung tiền thuế của dân chúng, làm cho nhà nước bị nợ nần ngập đầu, xém bị phá sản.  


Sau khi mãn nhiệm kỳ, tại một cuộc họp ở Nghị Viện Nga, trong lúc mọi người đang bàn tính, định cử Dmitry Medvedev, một người nhu mì và hiền lành, lên đảm nhận chức tổng thống để thay thế cho hắn; và, trong lúc Medvedev còn lưỡng lự, định nhận sự đề cử,  thì Putin liền gạt phăng đi, nói: “nếu không ai chịu làm thì tôi xin xung phong nhận thêm một nhiệm kỳ nữa!”  Cả nghị trường chưng hửng, nhưng không ai dám phản đối, đành để cho hắn thao túng chính trường.


Sau khi tái chiếm quyền hành, Putin vẫn để vợ mình làm Bộ Trưởng Ngân Khố, nắm giữ tất cả công quỹ, dù rằng ả không hề biết một chút gì về kế toán; tiền bạc các cơ quan gởi về, ả phung phí thoải mái, tha hồ nướng vào sòng bài, thẩm mỹ viện... chẳng cần sổ sách gì cả. Nếu có người thắc mắc, thì ả nói “tiền còn đó, chứ mất đi đâu!” Hỏi kết toán thì mụ ú ớ, chẳng biết “kế toán” là cái gì.


Bản thân của Putin cũng thuộc loại “i tờ rít”.  Có một lần, bí thư đưa cho hắn một bài viễn văn để đọc trước nghị viện; mặc dù đã tập đọc nhiều lần, nhưng trước hội chúng, hắn ấp a ấp úng, nhiều chữ đọc không ra; vì thế, hắn cóc thèm đọc nữa, vứt văn bản, vung tay, múa chân nói hưu, nói vượng, làm cả hội trường ngơ ngác, chẳng ai hiểu hắn nói gì, họ đều chán ngán lắc đầu, nhưng không ai nói gì, vì hắn rất thô lỗ và võ biền, hở một chút là hắn chửi đụ má, đéo mẹ, đòi đấm, đòi đá....  


Nhiều người chẳng lạ gì cái thói vũ phu của hắn.  Có một lần, hắn bảo vợ hắn đưa tiền cho bí thư của hắn để thanh thanh toán nợ nần cho một “đối tác”, nhưng có lẽ bà vợ vừa mới từ sòng bài ra, nên không còn đồng nào.  Thế là hắn văng tục, chửi thề y hệt một thằng cô hồn các đảng, vung tay đòi đánh vợ; may mà có người can, chứ không thì vợ hắn lại bị sưng vù cái mặt lên.


Putin là có nhiều thói hư tật xấu, trong đó có cả bệnh ăn cắp vặt (kleptomania), tham lam và vũ phu (xem “7 thói hư của Putin”) Hắn còn có một thói rất tệ là  hay “dê” những phụ nữ, bất kể xấu đẹp, và bất kể người đó là ai.


Tại hội nghị APEC 2014, trong lúc nhà lãnh đạo Trung Cộng Tập Cận Bình bận nói chuyện với Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, Putin liền mò đến bên vợ của họ Tập là bà Bành Lệ Viên, một ca sĩ và người mẫu nổi tiếng của ở Hoa Lục, để trổ máu dê, rồi cổi áo khoác của mình đắp lên cho bà.   
Mặc dù bà Bành sau đó đã tự cổi áo ra như một cử chỉ chối từ, nhưng Tập Cận Bình vẫn nổi ghen, đấm vào mặt Putin làm cho mũi của hắn bị dẹp lép.  Hắn chuyên dụ dỗ gái vị thành niên bằng tiền bạc, nhưng tội nghiệp cho những con gái nhà nghèo, hắn chỉ hứa lèo, chứ làm gì có tiền mà cho!


Thế rồi 4 năm cũng qua mau, theo hiến pháp của Nga thì mỗi tổng thống chỉ được đảm nhận 2 nhiệm kỳ.  Nhưng máu hám danh và hám tiền của Putin vẫn cao ngút trời, nên tìm đủ mọi cách, kể cả thủ đoạn, để trở lại quyền hành.


Mikhail Khodorkovsky
Trong 2 nhiệm kỳ trước, hắn đã bòn rút công quỹ và mánh mung bỏ tù những nhà tài phiệt để chiếm đoạt tài sản của họ, trong đó có chủ nhân của công ty năng lượng Yukos là ông Mikhail Khodorkovsky, người mà tuần báo thương mại Forbes liệt kê là tỉ phú giầu vào hàng 16 trên thế giới, nhờ mua những hợp tác xã dầu hỏa trong nước sau khi khối Liên Sô bị tan rã vào năm 1991.


Nhưng bao nhiêu công quỹ của nhà nước đều bị vợ chồng Putin tiêu sạch bách qua lối ăn tiêu xa xỉ, xài hàng hiệu, tổ chức tiệc tùng (mụ từng khoe là bỏ ra 30 ngàn rubles để tổ chức sinh nhật cho con trai), và nướng vào các sòng bài.  


Không còn cách nào khác hơn, Putin nghĩ con đường duy nhất để kiếm tiền là tiếp tục làm tổng thống thêm một nhiệm kỳ nữa, và nếu có thể, slàm tổng thống suốt đời.  


Để thực hiện âm mưu của mình, Putin bèn vận động trong bóng tối, rồi viết một bức "tâm thư", với hàng chục lỗi chính tả, để đưa một một người hiền lành lên làm tổng thống trên danh nghĩa; rồi chỉ trong vòng vài ngày, Putin công bố thành phần “hành pháp lưỡng đầu chế”, gồm 2 người cùng đảm nhận chức tổng thống cho nhiệm kỳ 3 (Haha😊!)  


Tội nghiệp nhất là những người nhẹ dạ, non nớt, dễ tin, trong đó có Bonchen Mockuradov, một tên điếu đóm đầu hói, dù từng bị Putin chửi bới thậm tệ, vẫn muối mặt nịnh hót, tưởng đâu sẽ được Putin thí cho chức phó tổng thống, ai dè chỉ được hắn phong làm nhân viên dọn dẹp vệ sinh 😊!


Sau khi hình thành “chính quyền”, vợ chồng Putin phát động chiến dịch gây vốn bằng cách mở lại hợp tác xã như thời Sô Viết cũ.


Bất kể ngày đêm, có lúc cả 1, 2 giờ sáng, vợ chồng Putin thay phiên nhau theo kiểu “xa luân chiến”, gọi điện thoại hết người này đến người khác, vừa năn nỉ ỉ ôi, vừa vuốt ve, vừa hăm dọa, kêu gọi đóng góp để hình thành hệ thống hợp tác xã kiểu cũ của Cộng Sản Nga, qua đó mỗi hội viên phải “tình nguyện” góp vốn, đặc biệt là những người có tên trong ban lãnh đạo HTX, mà theo danh sách vừa được công bố, có đến 50 người (gồm “cố vấn” và “đại biểu” các vùng…).  


Như vậy, cho dù không ai tham gia hợp tác xã, thì 50 nhà “lãnh đạo” này đương nhiên trở thành “mạnh thường quân” đóng “hụi chết”, chưa kể phải đóng “lệ phí hội viên” tốn kém cả ngàn rúp.

Chiến lược kêu gọi đóng góp mà cặp đôi này áp dụng nghe rất quen như những người bán bảo hiểm.


Hổng biết có con nhạn nào bị sa lưới chưa, nhưng nghe bà Bộ Trưởng Ngân Khố nói đã có một danh sách hàng trăm người!


Ôi thật khốn khổ cho dân Nga gặp phải vợ chồng thằng đểu này thì bao giờ mới thoát được pháp nạn.


Cầu cho HTX này làm ăn khá giả, để cặp khốn khiếp được nặng túi rồi vung tay múa chân nói bậy nói bạ.  Hắn huênh hoang tuyên bố "NNSD" (tên mới của Nga) sẽ đứng đầu bát quốc (8 nước) trong năm tới.   

Thiên Lôi

GỎI XOÀI CÁ SẶC

Tản mạn (L ỜI TỎ TÌNH CUỐI NĂM) Hà Bá thân yêu, Đêm qua, về đến thiên đình, vừa nhớ em, vừa đói bụng, anh liền hí hửng mang hộp “gỏi xoài cá...