Monday, November 6, 2017

THẰNG ĐỂU CÓ CÁI RÌU CẦN MÀI (Benjamin Franklin)


Thành ngữ “Một Cái Rìu Cần Mài” (An Axe To Grind) là câu chuyện ngụ ngôn về một "thằng đểu" lợi dụng những người nhẹ dạ làm mọi cho hắn.  Đây là chuyện có thật của Benjamin Franklin, một trong những nhà khai quốc của Hoa Kỳ, quê ở Boston, đã bị một thằng thất học đánh lừa.


"An Axe To Grind" By Benjamin Franklin (1706 to 1790):


Hồi còn nhỏ, tôi nhớ vào một buổi sáng mùa đông buốt giá, một người đàn ông vác một cây rìu mỉm cười đi theo tôi; ông hỏi: “Này cậu bé kháu khỉnh, bố cậu có đá mài không?”

Tôi trả lời “Thưa ngài có ạ!”  Ông nói tiếp “Này cậu bé dễ thương, liệu cậu có thể cho tôi mài cây rìu này được không?”

Nghe ổng gọi tôi là “cậu bé dễ thương” tôi rất khoái, nên trả lời “Thưa ngài được, nó ở dưới xưởng của bố con.”  Rồi ông vỗ nhẹ lên đầu tôi, nói tiếp “Này cậu bé, cậu có thể cho chú một ít nước nóng được không?”  Làm sao tôi có thể từ chối, nên liền nhanh nhẩu mang cho ông ta một ấm nước đầy.

Ông ta tiếp tục hỏi “Con bao nhiêu tuổi- tên là gì?” Và, không cần đợi tôi trả lời, ông ta nói tiếp “Chú chắc rằng con là một trong những cậu bé dễ thương nhất mà chú từng gặp.  Con có thể giúp chú quay hòn đá mài một vài phút được không?”

Vì bị ông ta ve vãn, giống như một thằng khờ, tôi nhận lời miệt mài một cách đắng cay suốt ngày.  Vì là một chiếc rìu mới đúc, nên tôi mài cho đến mệt gần chết. 

Chuông trường vang lên và tôi vẫn không thể ngừng việc.  Tay của tôi bị phồng lên, mà chiếc rìu vẫn chưa mài được một nửa.  Tuy nhiên, cuối cùng nó cũng đã được mài xong, rồi người này quay lại nói với tôi “Mày là một thằng bé khốn khiếp, mày đã trốn học.  Hãy đến trường ngay, nếu không mày sẽ hối hận!”

Tôi thầm nghĩ “Trời ơi, trong một ngày lạnh lẽo mà tôi phải cật lực để quay hòn đá mài, nhưng bây giờ lão ta lại gọi tôi là một thằng bé khốn khiếp thì thật là quá đáng.
Việc này đã ăn sâu vào trí óc của tôi, không thể nào quên được.


LỜI BÀN CỦA “THIÊN LÔI” MAO TÔN CƯƠNG
Câu chuyện của Benjamin Franklin xẩy ra cách đây hơn 300 năm, tưởng đâu là chuyện ngày xưa; nhưng thật ra, ở xã hội này, vẫn còn nhiều người bắt chước tên khốn khiếp đó, điển hình là “Thằng Đểu”, người mà những ai biết hắn chỉ gọi với cái tên ngắn ngủn là “Đểu”.

Đểu có một cái xưởng sửa tàu ở thành phố Lắc Đu.

Đểu mới mua được một cái tàu cũ, và hắn muốn tân trang để kiếm chút cháo, vì thế hắn học y chang chiến lược của thằng vô lại có cây rìu nói trên.  

Để kêu gọi những người nhẹ dạ góp vốn xây một xưởng đóng tàu ở Boston, Đểu quảng cáo trên Facebood một chiếc tàu thật đẹp, hứa hẹn sau khi hoàn tất, chiếc tàu này sẽ rất... “hoành tráng”.

Đểu ve vãn mọi người bằng cách mở chiến dịch “nịnh thúi” và “vuốt dái”.  Bất cứ người nào vừa post hình lên là hắn nhào vô khen “đẹp, dễ thương, phong độ”…Người nào vừa post bài lên là hắn ,“like”, “love” “wow”..., dù hắn chẳng đọc, mà có đọc, chưa chắc hắn đã hiểu.  (Năm 2015, khi đến thăm Đểu trong lúc hắn khánh thành chiếc tàu số 5, Thầy Cingcent từ Canada nói với Đểu rằng không ngờ một kẻ chuyên trốn học và quậy phá khi còn đi học như Đểu , bây giờ lại có thể làm chủ một xưởng sửa tàu).

Một việc khá hy hữu, đó là sau khi thấy xuất hiện cái trang FB của “Thiên Lôi”, Đểu cũng vào “like” tới tấp; ai dè bị Thiên Lôi phang cho một lưỡi tầm sét làm cho cái mặt đã “bầm thâm” của hắn càng “thâm bầm” hơn; làm hắn xấu hổ “unfriend”!

Có một thanh niên cùng quê với Benjamin Franklin đã bị hắn dụ dỗ cho mượn nhà mở xưởng, với lời hứa là sẽ cho cậu ta làm chủ xưởng, nhưng trên giấy tờ, Đểu ghi tên hắn là "giám đốc", còn chàng trai thật thà là "dám làm".  (Đúng là chưa có ai "đểu" như..."Đểu".

Ngoài cậu thanh niên hiền lành bị mắc mưu này, Đểu còn dụ một cô gái ngây thơ, cùng quê với Barack Obama, làm kế toán cho hắn, dù rằng tất cả tiền bạc hắn đều đưa mụ vợ Thủ Quỹ của hắn “quản lý”.  

Mới đây, Đểu khoe trên FB là đã “đóng” thành công 2 chiếc tàu số 5 và số 6, nhưng thật sự hắn chỉ “đóng” vai thằng “hề” và thẳng “đểu”, nhận công lao của những người khác mà không hề cảm thấy xấu hổ. 

Ngay cả chiếc tàu số 7, dù Đểu chẳng làm gì, nhưng trên FB hắn khoe rang nhờ sự "cố vấn" của hắn mà chiếc tàu số 7 mới hoàn thành tốt đẹp như vậy.  

Nhưng trong lúc mọi người đang ăn mừng sự thành công của chiếc tàu số 7, bỗng nhiên Đểu nói hắn sẽ đóng chiếc tàu số 8, tự phong cho mình làm giám đốc.  (Vội vàng như..."chạy tang"). Nhiều người thắc mắc, hỏi một tên thất học như hắn, lấy tư cách gì để phong chức cho người này, người khác.   

Ấn thế mà hiện nay cũng có khoảng hơn 2 chục người nhẹ dạ góp vốn cho hắn, đa số là những người trẻ tuổi non dại, không hề biết lý lịch lường gạt của hắn. 

Tội nghiệp nhất là có 2 lão bà bà đã bị Đểu cho uống thuốc lú:

Người đầu tiên là một lão bà bị bệnh hoạn ở xứ "Bà La Xát"; tưởng đâu đi chầu diêm vương rồi, ai ngờ khỏe được một chút lại bắt đầu quậy tới bến, nên được Đểu mời làm "cố vấn". Vì hám danh, lão bà này đã “đầu tư” cho Đểu 2 ngàn, tiền mà mấy đứa con cho lão bà để tẩm bổ sau thời gian bị liệt giường.Người thứ nhì cũng là một lão bà khác ở xứ "Con Dê".  Lão bà này còn hám danh hơn lão bà trên, nhưng tội nghiệp là "lão bà bà" hổng có tiền góp vốn, nên chỉ đảm nhận vai trò tuyển mộ nhân công cho xưởng của Đểu.  Nghe nói kỳ này lão bà bà (cháu 5 đời của Cừu Thiên Xích) sẽ lái xe chở khoảng 10 nhân công đến Lắc Đu giao cho Đểu.  

Lậy trời, lậy phật cho 2 lão bà bà này được tai qua, nạn khỏi; đừng bị Đểu lợi dung mài rìu cho hắn xong sẽ bị hắn phang cho mỗi người một rìu, còn nặng hơn bị Thiên Lôi đả!

Thiên Lôi.


Sunday, November 5, 2017

"RẺ RANG" NGƯỜI VIỆT

 
Một bức ảnh được đăng trên tờ Apple Daily của Đài Loan, đang khiến bất cứ người biết tự trọng, có liêm xỉ nào của Việt Nam cũng cảm thấy xấu hổ,nhục nhã những ngày này.
Trong ảnh là hai người Việt Nam đang thản nhiên, mất tư cách, đi tiểu xuống hồ Nhật Nguyệt, một điểm du lịch nổi tiếng của xứ Đài Loan. Bài báo cho biết thêm: Nhóm du khách Việt trên có khoảng 30 người, một số đàn ông trong nhóm đã đi tiểu xuống hồ, trong khi nhà vệ sinh công cộng chỉ cách đó chừng 200 m.


Hai người Việt Nam đang thản nhiên,mất tư cách, đi tiểu xuống hồ Nhật Nguyệt
Thật là xấu hổ. Thật là nhục nhã. Sang "nước ngoài" du lịch là “mang chuông đi đấm xứ người”, không chỉ là "tham quan" phong cảnh xứ người, khám phá văn hóa xứ người, mà còn là quảng bá văn hóa, quảng bá nhân cách Việt Nam. Thế nhưng không ít người Việt không hề biết đến liêm xỉ, không hề có lòng tự trọng, không hề biết đến thể diện quốc gia, ở trong nước thì đeo bám, chặt chém khách nước ngoài, cuốc Taxi chỉ 5 km, dăm chiếc bánh rán mà chém khách đến 700 ngàn đồng. Bữa ăn chỉ vài triệu đồng nhưng khi khách đưa thẻ thì quệt thẻ trừ của khách đến trên 600 triệu...
Ra nước ngoài thì vứt rác, hút thuốc lá, nói chuyện ầm ĩ, tranh dành nhau lên các phương tiện giao thông công cộng, đi tiểu bừa bãi nơi công cộng, hay thê thảm hơn nữa như chuyện dưới đây, được ông Trương Văn Món, giám đốc trung tâm UNESCO nghiên cứu và bảo tồn văn hóa Chăm, kể: Vào dịp quốc khánh 2/9, đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia tổ chức sự kiện rất lớn, có mời đại diện Đại sứ quán các nước và một số người Việt đang lao động, học tập tại nước này. Lễ kỷ niệm tổ chức trong hội trường, còn tiệc đứng tổ chức ngoài trời. Lễ chưa dứt, những người Việt đã tràn ra ngoài trời, tranh dành, xô đẩy, trèo cả lên người nhau để dành dật thức ăn.
Chỉ trong chốc lát, đồ ăn hết nhẵn, khách mời trơ mắt. Trước việc làm nhục nhã, xấu hổ ê chề trên, đại diện đại sứ quán Việt Nam đành chắp tay, cúi đầu xin lỗi quan khách. Năm sau, rút kinh nghiệm, sứ quán đã đề phòng, tổ chức tiệc đứng một nửa ở trong hội trường, một nửa ở ngoài. Nhưng tình hình cũng chẳng khá hơn. Tranh dành, vơ vét hết đồ ăn ở bên ngoài, những người Việt được mời đã tràn vào hội trường, tiếp tục tranh dành nhau vơ vét. Chỉ một loáng, đồ ăn cũng hết nhẵn. Nhìn cảnh đó, rất nhiều khách mời đã nhún vai, lắc đầu.
Thật là lạ. Những người Việt Nam được sứ quán mời đến dự sự kiện chắc chắn là những người có học, có văn hóa, được chọn lọc. Thế mà không hiểu sao họ lại có thái độ như thế trước miếng ăn? Tuy nghèo, nhưng người Việt có câu “Nhịn miệng đãi khách đường xa”. Đằng này....
 
Những người có hành vi trên, có biết rằng chính họ đã bôi nhọ hình ảnh đất nước, một đất nước có 4000 năm văn hiến rực rỡ, không? Có cách gì để mỗi người Việt ra nước ngoài hay tiếp xúc với người nước ngoài, việc đầu tiên là nghĩ đến hình ảnh của quốc gia, dân tộc?

Friday, November 3, 2017

THẰNG ĐỂU ("Thiên Lôi")

Nếu nói về “đểu”, không ai bằng đương kim Tổng Thống Nga Vladimir Putin.

Để trấn an lòng dân bất mãn trong nước, Putin đã tìm cách gây xáo trộn trên thế giới, như cưỡng chiếm Crimea của Ukraine, xâm lăng Georgia, xua quân vào Chechnya và Syria, cung cấp kỹ thuật cho Bắc Hàn chế tạo vũ khí nguyên tử..., và mới đây nhất, là tìm cách lũng đoạn nền chính trị Mỹ bằng cách phá hoại cuộc bầu cử tổng thống của nước này. (Putin takes credit for President Trump's victory in the 2016 election).


Putin sinh ngày 7 tháng 10 năm 1952, là con của một thủy thủ trong quân đội Sô Viết, mẹ của Putin là một công nhân trong nhà máy đóng tầu.  


Hồi nhỏ, Putin có đến trường, nhưng chưa xong sơ cấp thì bỏ học đề theo nghề chài lưới.


Nhờ biết chút ít về máy móc, Putin mở một xưởng sửa tàu, nhưng không khấm khá, vì bao nhiêu tiền làm được đều nướng vào sòng bài; đôi khi hên ăn được chút đỉnh, hắn dùng tiền để kết bè, kết đảng, và được những kẻ theo đóm ăn tàn nịnh bợ, giới thiệu hắn vào con đường chính trị.



Ban đầu Putin được giao nhiệm vụ làm điềm chỉ viên cho cơ quan tình báo KGB; sau đó, nhờ một mụ bồi bút tán dương

hắn là “nhân tài đất Nga”, hắn được cử làm Thủ Tướng trong chính quyền Liên Bang Nga.  Năm 1999, sau khi Nga bị khủng hoảng chính trị trầm trong, Tổng Thống Boris Yeltsin, vì mê uống rượu Vodka, đã từ chức, Putin lên thay thế.


Nhờ cuộc xung đột Nga-Chechnya mà Putin đã nhanh chóng nổi tiếng như cồn; rồi sau khi những đàn em của mình giành được nghị viện, Putin chính thức trở thành Tổng Thống Nga, thời hậu Sô Viết, cho nhiệm kỳ pháp định là 4 năm.  Trong thời gian này, hắn chẳng làm gì cả, chỉ tìm cách phung tiền thuế của dân chúng, làm cho nhà nước bị nợ nần ngập đầu, xém bị phá sản.  


Sau khi mãn nhiệm kỳ, tại một cuộc họp ở Nghị Viện Nga, trong lúc mọi người đang bàn tính, định cử Dmitry Medvedev, một người nhu mì và hiền lành, lên đảm nhận chức tổng thống để thay thế cho hắn; và, trong lúc Medvedev còn lưỡng lự, định nhận sự đề cử,  thì Putin liền gạt phăng đi, nói: “nếu không ai chịu làm thì tôi xin xung phong nhận thêm một nhiệm kỳ nữa!”  Cả nghị trường chưng hửng, nhưng không ai dám phản đối, đành để cho hắn thao túng chính trường.


Sau khi tái chiếm quyền hành, Putin vẫn để vợ mình làm Bộ Trưởng Ngân Khố, nắm giữ tất cả công quỹ, dù rằng ả không hề biết một chút gì về kế toán; tiền bạc các cơ quan gởi về, ả phung phí thoải mái, tha hồ nướng vào sòng bài, thẩm mỹ viện... chẳng cần sổ sách gì cả. Nếu có người thắc mắc, thì ả nói “tiền còn đó, chứ mất đi đâu!” Hỏi kết toán thì mụ ú ớ, chẳng biết “kế toán” là cái gì.


Bản thân của Putin cũng thuộc loại “i tờ rít”.  Có một lần, bí thư đưa cho hắn một bài viễn văn để đọc trước nghị viện; mặc dù đã tập đọc nhiều lần, nhưng trước hội chúng, hắn ấp a ấp úng, nhiều chữ đọc không ra; vì thế, hắn cóc thèm đọc nữa, vứt văn bản, vung tay, múa chân nói hưu, nói vượng, làm cả hội trường ngơ ngác, chẳng ai hiểu hắn nói gì, họ đều chán ngán lắc đầu, nhưng không ai nói gì, vì hắn rất thô lỗ và võ biền, hở một chút là hắn chửi đụ má, đéo mẹ, đòi đấm, đòi đá....  


Nhiều người chẳng lạ gì cái thói vũ phu của hắn.  Có một lần, hắn bảo vợ hắn đưa tiền cho bí thư của hắn để thanh thanh toán nợ nần cho một “đối tác”, nhưng có lẽ bà vợ vừa mới từ sòng bài ra, nên không còn đồng nào.  Thế là hắn văng tục, chửi thề y hệt một thằng cô hồn các đảng, vung tay đòi đánh vợ; may mà có người can, chứ không thì vợ hắn lại bị sưng vù cái mặt lên.


Putin là có nhiều thói hư tật xấu, trong đó có cả bệnh ăn cắp vặt (kleptomania), tham lam và vũ phu (xem “7 thói hư của Putin”) Hắn còn có một thói rất tệ là  hay “dê” những phụ nữ, bất kể xấu đẹp, và bất kể người đó là ai.


Tại hội nghị APEC 2014, trong lúc nhà lãnh đạo Trung Cộng Tập Cận Bình bận nói chuyện với Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, Putin liền mò đến bên vợ của họ Tập là bà Bành Lệ Viên, một ca sĩ và người mẫu nổi tiếng của ở Hoa Lục, để trổ máu dê, rồi cổi áo khoác của mình đắp lên cho bà.   
Mặc dù bà Bành sau đó đã tự cổi áo ra như một cử chỉ chối từ, nhưng Tập Cận Bình vẫn nổi ghen, đấm vào mặt Putin làm cho mũi của hắn bị dẹp lép.  Hắn chuyên dụ dỗ gái vị thành niên bằng tiền bạc, nhưng tội nghiệp cho những con gái nhà nghèo, hắn chỉ hứa lèo, chứ làm gì có tiền mà cho!


Thế rồi 4 năm cũng qua mau, theo hiến pháp của Nga thì mỗi tổng thống chỉ được đảm nhận 2 nhiệm kỳ.  Nhưng máu hám danh và hám tiền của Putin vẫn cao ngút trời, nên tìm đủ mọi cách, kể cả thủ đoạn, để trở lại quyền hành.


Mikhail Khodorkovsky
Trong 2 nhiệm kỳ trước, hắn đã bòn rút công quỹ và mánh mung bỏ tù những nhà tài phiệt để chiếm đoạt tài sản của họ, trong đó có chủ nhân của công ty năng lượng Yukos là ông Mikhail Khodorkovsky, người mà tuần báo thương mại Forbes liệt kê là tỉ phú giầu vào hàng 16 trên thế giới, nhờ mua những hợp tác xã dầu hỏa trong nước sau khi khối Liên Sô bị tan rã vào năm 1991.


Nhưng bao nhiêu công quỹ của nhà nước đều bị vợ chồng Putin tiêu sạch bách qua lối ăn tiêu xa xỉ, xài hàng hiệu, tổ chức tiệc tùng (mụ từng khoe là bỏ ra 30 ngàn rubles để tổ chức sinh nhật cho con trai), và nướng vào các sòng bài.  


Không còn cách nào khác hơn, Putin nghĩ con đường duy nhất để kiếm tiền là tiếp tục làm tổng thống thêm một nhiệm kỳ nữa, và nếu có thể, slàm tổng thống suốt đời.  


Để thực hiện âm mưu của mình, Putin bèn vận động trong bóng tối, rồi viết một bức "tâm thư", với hàng chục lỗi chính tả, để đưa một một người hiền lành lên làm tổng thống trên danh nghĩa; rồi chỉ trong vòng vài ngày, Putin công bố thành phần “hành pháp lưỡng đầu chế”, gồm 2 người cùng đảm nhận chức tổng thống cho nhiệm kỳ 3 (Haha😊!)  


Tội nghiệp nhất là những người nhẹ dạ, non nớt, dễ tin, trong đó có Bonchen Mockuradov, một tên điếu đóm đầu hói, dù từng bị Putin chửi bới thậm tệ, vẫn muối mặt nịnh hót, tưởng đâu sẽ được Putin thí cho chức phó tổng thống, ai dè chỉ được hắn phong làm nhân viên dọn dẹp vệ sinh 😊!


Sau khi hình thành “chính quyền”, vợ chồng Putin phát động chiến dịch gây vốn bằng cách mở lại hợp tác xã như thời Sô Viết cũ.


Bất kể ngày đêm, có lúc cả 1, 2 giờ sáng, vợ chồng Putin thay phiên nhau theo kiểu “xa luân chiến”, gọi điện thoại hết người này đến người khác, vừa năn nỉ ỉ ôi, vừa vuốt ve, vừa hăm dọa, kêu gọi đóng góp để hình thành hệ thống hợp tác xã kiểu cũ của Cộng Sản Nga, qua đó mỗi hội viên phải “tình nguyện” góp vốn, đặc biệt là những người có tên trong ban lãnh đạo HTX, mà theo danh sách vừa được công bố, có đến 50 người (gồm “cố vấn” và “đại biểu” các vùng…).  


Như vậy, cho dù không ai tham gia hợp tác xã, thì 50 nhà “lãnh đạo” này đương nhiên trở thành “mạnh thường quân” đóng “hụi chết”, chưa kể phải đóng “lệ phí hội viên” tốn kém cả ngàn rúp.

Chiến lược kêu gọi đóng góp mà cặp đôi này áp dụng nghe rất quen như những người bán bảo hiểm.


Hổng biết có con nhạn nào bị sa lưới chưa, nhưng nghe bà Bộ Trưởng Ngân Khố nói đã có một danh sách hàng trăm người!


Ôi thật khốn khổ cho dân Nga gặp phải vợ chồng thằng đểu này thì bao giờ mới thoát được pháp nạn.


Cầu cho HTX này làm ăn khá giả, để cặp khốn khiếp được nặng túi rồi vung tay múa chân nói bậy nói bạ.  Hắn huênh hoang tuyên bố "NNSD" (tên mới của Nga) sẽ đứng đầu bát quốc (8 nước) trong năm tới.   

Thiên Lôi

GỎI XOÀI CÁ SẶC

Tản mạn (L ỜI TỎ TÌNH CUỐI NĂM) Hà Bá thân yêu, Đêm qua, về đến thiên đình, vừa nhớ em, vừa đói bụng, anh liền hí hửng mang hộp “gỏi xoài cá...